có anh đi cùng em trên những đoạn đường
I. ĐỌC – HIỂU (3,0 điểm) Đọc đoạn trích sau: “Trên đường đời của bạn cũng có lúc vấp ngã. Tôi cũng vậy. Ngay cả người tài giỏi, khôn ngoan nhất cũng có lúc vấp ngã. Vấp ngã là điều bình thường, chỉ có những người không bao giờ đứng dậy sau vấp ngã mới là người thật sự thất bại. Điều chúng
Đi cùng em qua cơn mưa giăng ngập lối. Em làm mây bay theo anh khắp phương trời. Mình phải cười lên thôi, đừng buồn anh ơi. Cuộc đời thì quá ngắn chẳng chờ đợi. Đi cùng em khi đam mê vẫn rực cháy. Để ngày sau ta kể nhau những tháng ngày. Rằng mình đã sống những ngày
Đoạn đường ngày xưa anh cùng em chung bước đi về. Đoạn đường hôm nay riêng mình anh lê gót ê chề. Đường vào tình yêu sao giờ đây rẽ lối chia đôi trong tịch liêu. Bởi vì đâu hai chúng ta không thể có nhau. Còn nhớ những lúc đắm đuối vui với nhau em thường tươi cười.
Ơi Vay Lừa Đảo. Tâm sựHẹn hò Chủ nhật, 7/5/2023, 1500 GMT+7 Chào anh, chào người đồng hành cùng em trên con đường phía trước. Em nhớ ai đó nói rằng muốn đi thật nhanh thì đi một mình, còn muốn đi thật xa nên đi cùng nhau. Em đã đi thật nhanh quá lâu, và vì quá lâu nên đã mệt, liệu anh có muốn đi thật xa cùng em không?Giới thiệu đôi chút về em để anh dễ hình dung nhé. Em sinh ra và lớn lên ở Đồng Nai, sống và làm việc tại TP HCM, vì vậy mong anh cũng ở đây hoặc các vùng lân cận để mình dễ gặp nhau. Em 37 tuổi, chưa từng kết hôn, không phải khó hay bị làm sao, chẳng qua em chờ để gặp anh thôi. Vậy nên hy vọng anh cũng độc thân như chỉ cao 1,52 m, ngoại hình dễ nhìn nên chắc không đến nỗi anh ngại nắm tay em đi khắp nơi đâu. Em thích đi xem phim hoặc dạo ngắm phố phường cùng bạn bè vào cuối tuần rảnh rỗi hoặc đôi lúc chỉ để thư giãn. Có đôi khi vùi mình trong chăn ngủ tới trưa vì chưa vướng bận gì. Thỉnh thoảng em nghe nhạc, đọc sách để củng cố kiến thức, có lúc tự thưởng cho mình bằng những chuyến du lịch. Những lần như thế, em lại nghĩ khi nào anh mới xuất hiện để đi cùng em ổn định với công việc nhân viên văn phòng. Mong anh cũng có công việc ổn định để cùng nhau xây dựng cuộc sống. Em theo đạo Phật, anh cũng vậy hoặc không có đạo nhé, vì chắc chắn em không theo đạo của anh được sẽ tìm hiểu sâu hơn trong những email riêng nha anh. Nếu anh thật sự nghiêm túc muốn cùng em bước đi trên quãng đường dài phía trước, hãy gửi email cho em ơn mọi người lướt qua bài viết của em. Chúc anh và mọi người cuối tuần nhiều niềm giả liên hệ qua email henho hoặc số 024 7300 8899 máy lẻ 4529 để được hỗ trợ Họ tên Tigon Tuổi 37 tuổi Nghề nghiệp Văn phòng Nơi ở Quận 5, TP Hồ Chí Minh Giới tính Nữ
Cảm ơn anh đã đi cùng em một đoạn đường 29/08/2017 Linh Linh Có những người ngỡ như sẽ đồng hành cùng ta cả cuộc đời, cuối cùng cũng chỉ có thể đi cùng ta một đoạn đường. Có một câu hát mà mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy có chút xót xa ở trong lòng “Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời mà sao không đưa nổi chặng đường em đi?”. Khi chia tay, bao nhiêu lời hứa hẹn cũng theo gió xa bay. Cuộc đời là những chuỗi hành trình, gặp gỡ rồi lại chia ly là chuyện thường tình. Nếu đi được cùng nhau đến cuối con đường thì đó là hạnh phúc, còn nếu chỉ đi được một đoạn đường thì đó là kỷ niệm. Kỷ niệm đó sẽ khiến chúng ta luôn trân trọng mỗi khi nhớ về. Đi qua năm tháng thanh xuân cùng em luôn có anh bên cạnh. Vui có, buồn có, hạnh phúc hay tổn thương chúng ta đều cùng nhau trải qua. Năm tháng dài rộng ấy, thanh xuân đẹp đẽ ấy tưởng chừng mãi mãi cho đến tận sau này. Em từng mong muốn, tin tưởng và an định với lòng mình như thế. Sau bao nhiêu thêu dệt, vun vén cho một tình yêu để rồi cuối cùng ta chọn cho mình bước chân rẽ lối. Thế giới bé nhỏ chia cắt bởi hai phần anh từ bỏ, em đau thương. Hoàn toàn không có một phiên tòa nào đủ yêu thương để gắn kết. Em im lặng, anh rời xa. Thử thành thật với lòng mình có bao giờ anh nuối tiếc? Chắc hẳn là không rồi. Còn em thì có, rất rất nhiều. Anh vẫn quan tâm, lo lắng cho em nhưng đó không còn là tình yêu nữa. Là thói quen, là trách nhiệm, lòng thương cảm đối với người đã từng yêu sao? Còn cách định nghĩa nào hơn thế không anh? Vô tình nắm lấy tay nhau để rồi thờ ơ buông lạnh. Em đau lòng, tổn thương, em khóc. Khóc vì xót xa, cay đắng cho tình cảm của chính mình. Trên đời này ai dám bảo toàn rằng chân thành sẽ nhất định được đền đáp? Người ta nói rằng, trong tình yêu phải đúng người, đúng thời điểm thì mới lâu bền. Còn em, em chỉ cần đúng người. Còn thời điểm do anh và em định đoạt. Chúng ta chọn ở bên nhưng cuối cùng chỉ mình anh chọn thời điểm để rời xa em. Yêu thương bao nhiêu mới đủ giữ anh ở lại? Tim anh đã nguội lạnh rồi, ấm áp nơi em cũng chỉ còn là vô nghĩa. Em không thể dối lòng mình. Em không đủ vô tình để quên những gì đã từng tồn tại. Không đủ lạnh nhạt nhìn anh mà tim thôi không đau nhói. Nước mắt vẫn cứ chực trào mỗi lúc nhớ về từng khoảnh khắc có nhau. Nhưng nỗi đau nào rồi cũng phải qua đi, em cần anh đã là không thể nữa rồi. Em cần thời gian. Anh đi đi. Duyên nợ đã trả hết cho nhau rồi, cứ thế mà rời xa. Mai này có gặp nhau trên đường đời tấp nập kia, em vẫn sẽ gọi tên anh đong đầy như thế. Cảm ơn đã ở bên, cùng em đi hết một đoạn đường sóng gió. Cảm ơn thanh xuân tươi đẹp của em từng có anh. Tạm biệt người đã không thể đi cùng em phần đời còn lại. Cuộc sống này không có anh, nắng vẫn đợi em nơi cuối con đường. Tâm An Mời các bạn tham khảo một số dịch vụ Yêu Media cung cấp Dịch vụ makeup - trang điểm cô dâu, mẹ cô dâu, kỉ yếu Nhật ký make up cho cô dâu nhà Mật Pet Family. Gói dịch vụ chụp ảnh cưới tại Hà Nộ, Huế và các tỉnh thành khác Chụp ảnh cưới phong cách tự nhiên - thảo nguyên hoa Long Biên Dịch vụ chụp ảnh gia đình, ảnh kỉ niệm ngày cưới Quay phim chụp ảnh đám cưới kỉ niệm ngày cưới tiệc sinh nhật
Tâm sự Thứ hai, 26/5/2008, 1922 GMT+7 Con đường phía trước của em rất khó khăn và em mong rằng anh có thể cùng em đi trên con đường ấy. Nếu anh đủ quyết tâm, đủ can đảm, đủ lòng tin, đủ kiên trì và yêu em thì hãy cùng em đi suốt con đường đời như lời bài hát "Anh" mà em rất thích nhé! From Monday, May 26, 2008 1148 AMSubject Gui toa soan Em nguyen cung anh di suot con duong doi! Anh!Vậy là chúng ta quen nhau cũng được gần một tháng rồi nhỉ? Em vẫn nhớ hôm đó anh và em gặp nhau ở một quán cà phê gần nhà em. Em ngồi đối diện với anh. Thật ra anh cũng chẳng để lại trong em ấn tượng gì ở lần gặp đầu tiên. Mà sự thật là em không mang theo kính nên cũng không nhìn rõ khuôn mặt của anh. Và chúng ta đã kể chuyện của mỗi người cho nhau nghe. Rồi sau đó anh cũng vội vàng về và hẹn em khi khác. Em ra về và nghĩ chắc anh ấy chẳng liên lạc với mình nữa đâu. Có lẽ gặp mình anh ấy thấy thất vọng rồi. Mình chẳng xinh đẹp gì, ăn mặc giản dị như một con bé nhà quê, ai mà thích chứ!Và thật bất ngờ 12h đêm anh gọi điện cho em! Nếu mà người khác có lẽ em đã mắng cho một trận rồi. Anh đã nói rất nhiều với em. Em đã rất vui khi được nghe những câu chuyện của anh. Anh rất hài hước với những câu nói nghe thật ngộ. Những ngày sau đó anh rất hay gọi điện hoặc nhắn tin cho em. Mà toàn gọi vào tầm đêm làm hai đứa em của em rất bực mình. Tuy vậy em lại thấy vui lắm vì có người để chia sẻ dù nhiều khi đang ngủ rất ngon, nghe tiếng điện thoại lại dậy. Có một đêm anh gọi và nói "Hãy lấy anh nhé!". Em đã cười rất to vì nghĩ anh đùa em. Vì anh mới quen em mấy ngày mà. Làm sao em có thể không nghĩ là anh đùa chứ? Nhưng anh đã để lại ấn tượng trong em. Và dần dần em đã quen với những cuộc điện thoại, những tin nhắn của anh. Em chờ mong những cuộc điện thoại vào tầm đêm để cùng anh tâm sự. Anh! Em cũng không biết tại sao em đã coi những lời anh nói không phải trò đùa nữa. Em tin những lời của anh là những lời chân thành. Vì em nghĩ một chàng trai viết được những lời tâm sự như vậy chắc sẽ không dối mình luôn cảm thấy giữa anh và em có một sự đồng cảm nào đó. Và có một sự gắn kết đặc biệt mà em không hiểu được nó là cái gì? Có lẽ chính cái sự gắn kết đó làm em cảm thấy anh quen thuộc với em. Em không thấy anh xa lạ dù chỉ mới quen anh. Anh có biết cái đêm mà em biết bố anh mất em đã không ngủ được vì biết anh đang rất buồn. Và khi đó em đã quyết định thật táo bạo là về nhà anh dù chưa một lần biết nhà anh ở đâu. Em cũng không hiểu em lấy đâu cái can đảm ấy. Hôm đó em còn suýt nhỡ xe ôtô nữa cơ, nhưng em vấn dự định là nếu có nhỡ xe thì em cũng đi xe máy về. Kiểu gì em cũng phải về được nhà anh. Mà về nhà anh, lúc đầu em chẳng biết làm gì. Cứ đứng một chỗ lóng nga lóng ngóng. Nhưng rồi mọi người trong nhà anh đã giúp em lấy lại bình tĩnh. Em cảm nhận một sự quan tâm đầy ấm áp từ mọi người. Em còn quen một cô hàng xóm gần nhà anh đó, anh à. Anh bảo nhà anh nghèo lắm. Nhưng anh có biết là em không quan tâm đến điều đó không? Cái mà em quan tâm là sự chân thành của anh thôi. Em vẫn nhớ câu nói của chị gái anh nói với em "Cậu ấy tốt lắm nhưng thiệt thòi vì bố mẹ già yếu và cũng lận đận về đường công danh". Nghe xong em thấy thương anh nhiều. Anh! Còn một điều anh chưa biết là đôi khi em nghe những bài hát mà anh cóp vào máy cho em, em buồn cho câu chuyện của anh. Và nhiều khi em muốn hỏi về chuyện của anh và chị ấy, nhưng lại sợ làm anh buồn nên thôi. Em biết tình cảm của anh dành cho người ấy rất nhiều. Đôi lúc em cũng thấy mình ghen với tình cảm ấy. Nhưng em tôn trọng quá khứ ấy. Em sẽ không bao giờ hỏi anh về chuyện đã qua đâu, anh à! Hiện tại và tương lai mới quan trọng đúng không anh? Giờ đây, anh đã quyết định về quê để làm việc. Em rất muốn anh ở lại Hà Nội để làm việc vì em muốn anh ở gần em, nhưng em hiểu anh có ước mơ của anh. Em cũng muốn được một lần nhìn anh đứng trên bục giảng. Anh là giáo viên mà, một thầy giáo vẫn còn rất trẻ và vui tính nữa. Mà mẹ anh đã già rồi, anh nên về chăm sóc cho mẹ. Em hoàn toàn ủng hộ quyết định của anh! Em từng nói với anh là em không sợ khó khăn, anh còn nhớ chứ? Anh có tin câu nói đó của em không nhỉ? Cũng khó tin lắm chứ vì từ bé em sống sung sướng, không phải làm công việc nặng nhọc gì. Nhưng hãy tin em nhé! Em cũng biết nếu anh yêu em thì anh cũng rất vất vả và khó khăn vì anh sẽ phải đi lại nhiều để thăm em. Và cũng phải chờ em 2 năm nữa để em học xong và xin về đó. Đêm qua anh đã gọi điện và hỏi em cũng về chuyện đó mà. Em đã trả lời anh là nếu anh thật lòng và chờ em 2 năm nữa, nhất định em sẽ lấy anh. Liệu anh có tin em không nhỉ? Anh! Con đường phía trước của em rất khó khăn và em mong rằng anh có thể cùng em đi trên con đường ấy. Nếu anh đủ quyết tâm, đủ can đảm, đủ lòng tin, đủ kiên trì và yêu em thì hãy cùng em đi suốt con đường đời như lời bài hát "Anh" mà em rất thích nhé! Còn nếu không thì anh hãy tìm cho mình một người con gái thật tốt nhé! Em luôn mong anh sẽ hạnh phúc. Và cũng mong em có thể đem lại hạnh phúc cho anh. Em chưa bao giờ tin vào những chuyện tình yêu đẹp, nhưng lần này em sẽ tin một lần nữa. Điều kỳ diệu luôn đến khi ta có niềm tin đúng không anh? "Nếu thời gian có quay trở lại trước khi gặp anh thì em vẫn xin đi cùng. Nếu mưa mùa thu có rơi trên đường về thì em sẽ không vội qua". Anh hãy quên hết chuyện buồn nhé, hãy sống vui vẻ và tin vào tình yêu nhé! Nhóc!
có anh đi cùng em trên những đoạn đường